Wednesday, February 6, 2013

SAU LUẬT SƯ LÊ CÔNG ĐỊNH SẼ LÀ NHỮNG AI? VÀ SẼ LÀ NHỮNG GÌ?

Nguyễn Thu Trâm, 8406
Hôm nay ngày 06 tháng 01 năm 2013, nhằm ngày 26 tháng chạp âm lịch, tức là chỉ còn 4 ngày nữa thôi, người Việt sẽ tưng bừng đón chào năm mới Quý Tỵ với nhiều ước vọng về một sự thay đổi lớn cho quê hương, cho đất nước và cho dân tộc: Một nước Việt Nam thực sự tự do, thực sự dân chủ thực sự tôn trọng quyền con người và một nước Việt Nam không bị thống trị bởi đảng cộng sản chắc chắn là ước muốn của cả dân tộc Việt Nam trong năm mới này.
Hôm nay, trong những ngày cuối năm này nhiều người chúng ta đã đón nhận được một tin vui: Luật Sư LÊ CÔNG ĐỊNH vừa rời khỏi khám Chí Hòa, một nhà tù nhỏ để trở về với gia đình, với bằng hữu và với hằng chục triệu đồng bào yêu mến và ngưỡng mộ anh. Mọi người Việt trong và ngoài nước đón nhận tin này với một vui, cảm xúc lớn, bởi Luật Sư LÊ CÔNG ĐỊNH được trả tự do trước thời hạn mãn án tù nhưng không phải do bất cứ chính sách nhân đạo nào của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, bởi đã là cộng sản thì không thể có cái gọi là nhân đạo hay nhân tính, mà chắc chắc là do áp lực của cộng đồng quốc tế và của các tổ chức quốc tế nhân quyền Human Rights Watch và Amnesty International.
Người ta vui mừng vì thấy được rằng cộng sản Việt Nam không còn có thể tác oai tác quái như trước đây nữa, nhất là trong thời kỳ cả dân tộc Việt Nam bị nhốt kín sau bức màn thép, mọi thông tin từ trong nước ít có cơ hội đến với thế giới bên ngoài, với cộng đồng quốc tế, và những thông tin từ thế giới bên ngoài cũng khó mà đến được với người dân. Đó là lý do tại sao dân chúng Bắc Kỳ suốt nhiều năm trường đã u mê ám chướng với niềm tin rằng Hồ Chí Minh là thánh nhân, chủ nghĩa Mác Lê Nin là vô địch muôn năm, đảng cộng sản Việt Nam là quang vinh muôn năm và chủ nghĩa cộng sản là thiên đường nơi trần thế. Thật may thay! Trong kỷ nguyên bùng nổ thong tin này tất cả những luận điệu tuyên truyền bịp bợm, nhồi sọ của cộng sản đã không còn tác dụng nữa.
Gần đây thôi, vào ngày 04 tháng 02 vừa qua một tòa án của cộng sản Việt Nam tại Phú Yên đã tuyên phạt mức án lên đến 299 năm tù giam cho 22 người yêu nước mà không yêu chế độ cộng sản. Và trước đó chưa lâu, vào ngày 09 tháng 01 năm 2013, một tòa án khác của cộng sản Việt Nam cũng đã tuyên phạt 120 năm tù cho 14 thanh niên Công Giáo và Tin Lành tại Nghệ An cũng vì tội yêu nước mà không yêu chế độ cộng sản. Bởi ngay từ khi mới ra đời và cướp được quyền cai trị đất nước từ chính phủ Quốc Gia, Hồ Chí Minh và tập đoàn cộng sản đã áp đặt một khái niệm mới về lòng yêu nước lên trên cả xã hội miền Bắc lúc bấy giờ, rằng yêu nước phải gắn liền với yêu Chủ Nghĩa Xã Hội, yêu nước là phải yêu chế độ cộng sản và yêu con người cộng sản. Và những kẻ thừa hành luật pháp của cộng sản Việt Nam đã suy diễn ra thêm rằng “Kẻ nào không yêu chế độ cộng sản là không yêu nước, kẻ nào chống chế độ cộng sản là chống lại nhân dân, là phản quốc”: Thật là trân tráo hết chổ nói. Bởi Hồ Chí Minh cùng các lãnh đạo khác của chế độ cộng sản muốn ăn cứt thì cứ tùy tiện mà ăn, sao lại bắt nhân dân cả miền Bắc phải cùng ăn cứt suốt một thời gian dài như thế và nay lại muốn buộc cả dân tộc Việt Nam cùng phải ăn cứt? “Không ăn cứt cùng với nhà cầm quyền cộng sản là phản động, là âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân” một luận điệu trơ tráo không thể nào trơ tráo hơn của cộng sản đã không còn khủng bố được tinh thần của những người yêu nước cũng như không lừa bịp được công luận quốc tế, đó là lý do mà cộng sản buộc phải cúi đầu trước người hùng LÊ CÔNG ĐỊNH và buộc phải trả tự do cho anh trước thời hạn.
Chúng ta có quyền lạc quan rằng sau Luật sư LÊ CÔNG ĐỊNH sẽ còn nhiều người yêu nước nữa cũng sẽ được nhà cầm quyền cộng sản trả tự do trước thời hạn, nhưng không phải vì chính sách nhân đạo hay khoan hồng của đảng và nhà nước, như luận điệu tuyền truyền của chế độ cộng sản, mà đó là áp lực của quốc tế, của lương tri nhân loại, bởi không thể ép buộc con người ta phải cùng ắn cứt, nhưng người ta cương quyết chối từ, thì lại quy kết cho người ta tội “tuyên truyền chống nhà nước hay âm mưu lật đổ chính quyền” như cộng sản vẫn thường làm xưa nay như thế mãi được. Nhất là trong năm 2013 này, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đang tích cực vận động để được ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc thì chắc chắn chúng phải chấp nhận cúi đầu trước những người yêu nước mà trả tự do trước thời hạn cho họ, như một động thái để đánh lừa công luận Quốc tế rằng “chúng tôi đã tôn trọng nhân quyền, chúng tôi không còn vi phạm nhân quyền, không còn đàn áp những người bất đồng chính kiến hay bắt giam người tùy tiện nữa”.
Cộng sản việt nam đã từng làm những việc tương tự khi vận động để gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới WTO vào năm 2006, chúng cũng đã giả vờ buông lỏng tất cả mọi hoạt động khủng bố hay bắt bớ những tổ chức và cả nhân bất đồng chính kiến, để đánh lừa công luận quốc tế, cho đến khi được trở thành thành viên chính thức của WTO vào năm 2007 thì chúng trở lại bắt bớ, xét xử và giam cầm những nhà dân chủ, những tiếng nói bất đồng chính kiến khốc liệt hơn bao giờ hết.
Nhất định chúng ta không để công luận quốc tế và cả chúng ta nữa bị mắc lừa cộng sản Việt Nam thêm bất cứ lần nào nữa. Chúng ta vui mừng khi Luật sư Lê Công Định được trả tự do trước thời hạn và chúng ta cũng vui mừng khi nhiều người yêu nước khác nữa cũng sẽ được trả tự do trước thời hạn, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục lên tiếng, chúng ta vẫn tiếp tục cảnh báo với cộng đồng quốc tế về những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam và chúng ta vẫn tiếp tục kêu gọi các quốc gia thành viên của Liên Hiệp Quốc tiếp tục tẫy chay Việt Nam, cương quyết chống đối đến cùng việc Việt Nam ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cho đến khi Việt Nam không còn là một nước theo thể chế cộng sản độc tài đảng trị. Cộng đồng người Việt Quốc Gia chúng ta sẽ tiếp tục truy tố tội ác diệt chủng của cộng sản Việt Nam ra trước tòa án Quốc Tế và chúng ta sẽ tiếp tục tranh đấu để Việt Nam sẽ không bao giờ được trở thành một thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc cho đến khi nào Việt Nam thực sự  triệt để chuyển đổi từ thể chế chính trị nhất nguyên, độc đảng, không có cạnh tranh trên chính trường hiện nay, sang thể chế chính trị đa nguyên, đa đảng, có cạnh tranh lành mạnh, phù hợp với những đòi hỏi chính đáng của Đất nước, trong đó hệ thống Tam Quyền Lập pháp, Hành pháp và Tư pháp phải được phân lập rõ ràng, phù hợp với các tiêu chuẩn quốc tế và trải nghiệm của nhân loại qua những nền dân chủ đắt giá và đầy thành tựu trên toàn thế giới.
Ngày 06 tháng 02 năm 2013

Nguyễn Thu Trâm, 8406

No comments:

Post a Comment